Với tôi, cha luôn là một người vĩ đại

Cha là người đã mang tôi đến thế giới này, với tôi cha chính là một người đàn ông vĩ đại.

Còn nhớ khi còn nhỏ, có lần tôi cùng cha ra biển đánh cá. Các cô chú trên thuyền đều tầm tuổi cha tôi, có người thì chào hỏi cha tôi, có người thì nói đùa với tôi:

– Người đàn ông không thể nói chuyện này là cha cháu phải không?

Tôi mở to mắt nhìn họ rồi cũng vui vẻ đáp lại:

– Đúng vây, đó chính là người cha vĩ đại của cháu.

– Nhưng cha cháu không biết nói chuyện, cháu có buồn không?

– Đâu có, cha cháu biết nói chuyện mà, chỉ là ông Trời cho cha cháu một loại ngôn ngữ khác để nói chuyện, bản lĩnh này không ai có thể có được đâu.

Lúc đó mọi người trên thuyền đều cười vui vẻ nói tôi là đứa trẻ hiểu chuyện. Cho tới tận bây giờ, tôi vẫn không quên ánh mắt của cha khi đó. Cả ngày hôm ấy cha tôi luôn vui vẻ và hạnh phúc, chưa khi nào tôi thấy cha được hạnh phúc như vậy.

Thật vậy, với tôi, cha biết nói hay không? Có nghe được tôi nói hay không? Điều đó có quan trọng gì đây? Cha là người đã mang tôi đến thế giới này, là người đã dạy tôi biết cách làm người, dạy tôi biết cách làm một đứa trẻ ngoan ngoãn kính trên nhường dưới, như vậy lẽ nào còn chưa đủ sao? Với tôi cha chính là một người đàn ông vĩ đại.

Vào năm học cấp ba, có lần thầy chủ nhiệm hỏi tôi:“Cha của em như vậy có khiến em bị ảnh hưởng gì không?” Tôi nói: “Nếu em là người có bản lĩnh, thì dù cha là ai, em vẫn là người có bản lĩnh. Còn nếu như em là ‘thứ bỏ đi’ thì dù cha là ai, em vẫn chỉ là thứ bỏ đi”.

Cho đến tận hôm nay, trải qua biết bao năm tháng thăng trầm, trong lòng tôi vẫn luôn ghi nhớ câu nói đó. Đúng vậy, cho dù cha mình có là ai thì đó vẫn mãi mãi là cha mình. Đạo đức của họ, nhân cách của họ, cuộc sống của họ, và những lời chỉ bảo của họ đã dạy cho ta đạo lý làm người, như vậy là đủ rồi.

Mọi thứ trên đời chỉ là mây khói, chỉ có tình yêu thương của cha mẹ mới là bất diệt với thời gian. Dù cuộc đời có muôn vạn khó khăn, dòng đời có xô đẩy, cuộc sống có cho ta bao điều áp lực, thì chỉ cần trở về bên cha mẹ, bên gia đình, chúng ta sẽ có được cảm giác bình an, có được phút giây thư thái. Năm tháng qua đi nhưng hình bóng của cha, dáng người của mẹ, đấng sinh thành đã nuôi dưỡng chúng ta, dạy ta biết cách làm người, mãi mãi không thể nào phai nhạt.

Cho nên, dù cha có là ai, có mang thân phận gì, dù cha không có được một tấm danh thiếp cho riêng mình thì cũng chẳng là điều gì to tát, chỉ có “làm cha” mới là thân phận cao quý nhất trên thế gian này, như vậy là đủ rồi.

Theo ĐKN

Xem thêm