Vì hồi ấy chúng ta…

Chỉ biết nu na nu nống, chỉ biết gảy chun vòng, bắn bi ve hạt táo, chơi cày suông, nhảy lò cò, mướt mải mồ hôi với trò trốn tìm, thả đỉa ba ba, hay cưỡi ngựa truyền bóng.

Hồi ấy…

Con trai thì hăm hở tìm thanh gỗ, đẽo đẽo từng nhát mới ra hình con quay, rồi lại tỷ mẩn lựa từng viên bi, kiếm sợi dây thừng, quấn thật chặt, quăng ra xa, rồi chúc đầu vào nhau thi xem con quay của ai xoay tít hơn.

Con gái thì tốp này xếp hàng giữa hai dãy bàn học, xoạc dài cái chân trên sàn nhà, bám từ bàn nọ với sang bàn kia, xem ai trượt được dài hơn. Có tốp lại nhảy dây tưng bừng. Sợi dây từ đầu gối, bò lên đến hông, vắt vẻo ngang vai, rồi leo lên cổ, lại vượt quá đầu. Các chị em háo hức nhảy ra nhảy vào, không biết mệt.

Hồi ấy…

Tụi con trai cứ hẹn nhau ra bờ mương, bờ ao, đôi khi là một chiếc lò gạch cũ bỏ hoang. Trên đầu mây trắng trời xanh, nắng vàng lai láng, cúi nhìn mặt nước trong veo. Rồi thi nhau lao đầu nhảy xuống ao, bơi lội ầm ầm, chân quẫy quẫy đập nước, bọt tung lên trắng xóa.

Hồi ấy…

Trăng sáng vằng vặc, mùi rạ thơm nồng, một đám trẻ con kéo áo nhau, nối đuôi nhau, rồng rắn lên mây. Tiếng cười khúc khích, khúc khích…

Hồi ấy…

Con trai theo đuổi con gái, phải làm cái đuôi lẵng nhẵng đằng sau, nhanh thì cũng phải mất vài năm nàng mới đồng ý. Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng đỏ, hay bằng lăng tim biếc, khờ dại như tấm lòng ta trao cho nhau.

Hồi ấy…

Chúng ta nướng thịt vui chơi, ngồi túm tụm cùng nhau nói chuyện trên trời dưới biển. Xếp thành vòng tròn, chúng ta cùng nắm tay nhau, lắc lư cái đầu, ngâm nga câu hát, tiếng cười giòn tan rơi vào giữa khung trời xanh thẳm.

Hồi ấy…

Tường không cao như bây giờ, cổng ngõ cũng chẳng có cửa. Đám trẻ con trong xóm đi thông từ nhà nọ sang nhà kia. Buổi trưa giả vờ nhắm mắt, đợi cha mẹ say giấc là tụi con gái rón rén mở cửa đi ra ngoài.

Hồi ấy…

Ngoài trời thì nắng chang chang, mấy đứa vẫn thơ thẩn ra bờ ao tìm quả mít bé tẹo chát xít, chấm mấy hạt muối trắng mặn đắng, nhưng sao vẫn thấy bùi bùi. Hôm thì lại rủ nhau ra rặng dâm bụt ta mút cuống hoa ngòn ngọt, hoặc tìm đến bụi Duối hái những trái vàng ươm, thơm mọng bằng đầu ngón tay út cho vào miệng nhai tóp tép, cũng ngon đáo để!

Hồi ấy… hồi ấy… và hồi ấy

Dẫu hoài niệm chúng ta cũng không bao giờ có thể trở lại những ngày tháng ấy. Nhớ đến nao lòng hình ảnh chúng ta khi vẫn là những đứa trẻ… Lòng đầy xao xuyến khi nhớ về tuổi thơ đầy hạnh phúc…Tuổi thơ ấy sao mà ngô nghê, chân chất, hạnh phúc đến lạ….

Tuổi thanh xuân hồn nhiên, nhiệt huyết, sao mà nhớ, sao mà thương đến vậy!!!

Bây giờ ai nấy cúi đầu, mắt chăm chú nhìn vào điện thoại lướt facebook, chát qua Line, Zalo.

Ai cũng đều trở thành những nhân vật quan trọng không thể thay thế. Mở miệng ra là bận theo đuổi sự nghiệp, kiếm bộn tiền. Hư danh, lợi ích khiến tình yêu, tình bạn, tình thân đều mất đi sự mỹ hảo và thuần chân thuở xưa.

Tới khi trưởng thành chúng ta có tiền nhiều hơn nhưng ‘sự lương thiện, chân chất’ lại dần dần mất đi….

Quả thực chúng ta giàu hơn hồi bé rất nhiều, cũng biết được mình muốn điều gì. Nhưng chúng ta đã mất đi sự tin tưởng đối với người khác, bớt đi thuần phác và đánh rơi mất sự lương thiện của mình. Chỉ còn sót lại sự ích kỷ, hư vinh, đố kỵ, toan tính. Mỗi khi làm gì thì suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu đều là mình và mình.

Hồi ấy chúng ta đều không có tiền…

Hồi ấy chúng ta chỉ có niềm vui!

Xem thêm