Nếu chỉ còn một ngày để sống...

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp

Phải chăng ta có lúc vội vàng, nên ra đi chưa được bình an…”

 “Nếu chỉ còn một ngày để sống” là một ca khúc của nhạc sĩ Hoài An. Ca khúc đã ra mắt ở thị trường ca nhạc của người Việt hải ngoại trước khi xuất hiện trong nước và tạo ra hiệu ứng lan toả tại Việt Nam, nhận được nhiều hưởng ứng tích cực, bao gồm đánh giá từ những nhạc sĩ lão thành.

Cuộc sống trong suy nghĩ chúng ta là bon chen là khắc nghiệt, bởi ta thường nghĩ về những thứ quá lớn lao mà hạnh phúc thì thường bắt đầu bằng những điều nhỏ nhặt. Hạnh phúc với tôi đó là những ngày ít ỏi về quê, được uống bát nước chè xanh chát đắng bờ môi, được ăn bát cơm có cá mẹ kho, có cà mẹ muối.

Những buổi trưa bình yên ngồi nhìn ra cửa sổ, nắng rọi vàng ươm tưới đều lên những luống rau, đâu đó từ cuối xóm có tiếng gà gáy trưa vọng lại. Là những tối không ti vi, không máy tính, không điện thoại, là những tiếng hát vang lên trong đêm với cây đàn ghita, là được ngồi cùng bạn bè, nói tào lao đủ chuyện xưa, chuyện nay…

Nếu bạn chỉ một ngày để sống, ngày đó bạn sẽ làm gì? Chắc chắn không phải là dành ngày duy nhất đó để hì hục kiếm tiền, hay tìm cách trừng phạt những người làm ta khổ sở đau đớn…

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, người đưa tôi về đến quê nhà

Để tôi thăm làng xưa nguồn cội, cho tôi mơ mơ tiếng mẹ cha

Nếu chỉ còn một ngày để sống, người cho tôi một khúc kinh cầu

Người tôi thương êm ấm môi cười, cho con tôi bước đời yên vui.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, làm sao ta trả ơn cuộc đời

Làm sao ta đền đáp bao người, nâng ta lên qua bước đời chênh vênh

Nếu chỉ còn một ngày để sống, làm sao ta chuộc hết lỗi lầm

Làm sao ta thanh thản tâm hồn, xuôi đôi tay đi giữa hừng đông.”

Nếu chỉ còn một ngày để sống, có lẽ nó chỉ xoay vần cho những nuối tiếc và ước mơ. Rằng giá mà mình đã sống thoải mái hơn, rộng lượng hơn, chu đáo hơn, giá mình còn đủ thời gian để làm điều này điều kia, những điều mà những ngày sống kia ta thờ ơ hờ hững.

Cuộc đời này tưởng dài và rộng lắm, nhưng có những lúc để qua mất rồi là không có lần sau, không có cơ hội bắt đầu lại. Có những lúc, bỏ lỡ hiện tại, vĩnh viễn không còn tương lai nữa. Vậy nên nhiều khi mệt mỏi cũng cố để không buông xuôi, nhiều lúc buồn đời buồn người vẫn tự nhắc đừng để mình quá nặng lòng bởi những tị hiềm oán trách. Bởi may mắn hơn rất nhiều người, ta vẫn còn nhiều ngày để sống.

Xem thêm