'Đi qua đủ thương tổn, lòng tự biết an yên'

Cuốn sách là đoạn thanh xuân của những người “đi qua đủ thương tổn” với những câu chuyện hơn một lần đã từng ngỡ là mãi mãi. Nhưng cuối cùng, giữa thế gian hào phóng vô hạn mà lòng người hẹp hòi hữu hạn, không điều gì là kéo dài vĩnh viễn: kể cả tình yêu, kể cả những nỗi đau.

Ai đã yêu mà không từng đau. Từ nỗi đau vụng dại hờn dỗi trẻ con, đến nỗi đau đớn tuyệt vọng của những tuyệt tình, phản bội.

Ai đã yêu mà không từng tham, sân, si, cuồng dại. Yêu một người, người không yêu. Đến lúc thương một người, người cũng quay lưng. Nhưng ai đã yêu mà không tận hiến ngọn lửa lòng mình, nhiệt thành thiêu đốt từng tế bào để sống trong tình yêu ấy. Bởi vậy nên Yêu trở thành một mỹ từ dễ mang đến đau thương.

Dù rằng:“Nếu chúng ta không tham lam, không mong cầu hạnh phúc hiện tại là vĩnh viễn trong tương lai, hẳn khi nó chuyển mình thành hai chữ chua chát “quá khứ”, mình đã không đớn đau đến vậy”.

Nhưng thường: “Mình đòi hỏi, mình bắt buộc, mình trói chặt thứ niềm tin: đã là tình yêu là phải nhất nhất chung thủy, nhất nhất vĩnh viễn, trong khi lòng người vốn là thứ bất định nhất trên đời. Mình cố tìm an yên nơi nguy hiểm nhất - tình yêu. Để khi bản thân “gặp nạn”, mình lại chới với trong những cố chấp lâu ngày”.

Và “Trên đời, chẳng ai học được chữ “ngờ” chẳng ai có thể tưởng tượng nổi người thân thương nhất rồi một ngày trở thành xa lạ, những lòng dạ từng thiết tha vì nhau nhất rồi một ngày có thể dửng dưng, không mảy may xao động vì nỗi đau của người đối diện nữa”.

Cô gái trẻ Ái Kỳ trải nỗi đau đó trên từng trang viết của mình, trong từng con chữ của mình. Người đọc thấy thấp thoáng bóng dáng, có thể là Ái Kỳ, nhưng cũng có thể là bất cứ cô gái nào đã từng mang trái tim rạo rực ngoài kia: đã từng yêu, đã từng dại khờ và trái tim đã từng chết, nhưng cuối cùng vẫn khao khát được hồi sinh.

Ái Kỳ chia sẻ: “Tôi vẫn tin trong hằng hà những nỗi đau ngày trẻ, đau vì tình là nỗi đau trong lành và đáng một lần được nghiệm. Bởi lẽ, kết thúc một tình yêu có thể là tình yêu, nhưng cũng có thể là... rất nhiều bài học. Dù là gì, mình cũng... đâu có thiệt!”.

Mối tình trái ngang sẽ để lại trên trái tim nhiều vết sẹo. Những vết sẹo không hình hài, nhưng chỉ nhìn một góc nắng quen xưa cũng có thể thắt tim. Rất nhiều vết sẹo như vậy có thể mất cả đời cũng không chữa lành được. Nhưng nhịp đập trái tim thì mạnh mẽ, và con người ta sẽ phải lớn lên, đôi khi vững chãi hơn nhờ những đớn đau của ngày hôm qua mang lại. Bởi vậy mà: Đi qua đủ thương tổn, lòng tự biết an yên.

Theo Zing

Xem thêm